10 cách giúp trẻ ham học hơn để bắt kịp bạn bè
Vũ Thị Mỹ
20 tháng 5, 2025

10 cách giúp trẻ ham học hơn để bắt kịp bạn bè
Không ít cha mẹ rơi vào tình huống con ngồi vào bàn học rất lâu nhưng đầu óc lại trôi đi đâu đó, bài tập làm chậm, hôm sau lên lớp thì lúng túng hơn bạn bè. Khi trẻ bắt đầu thấy mình “không theo kịp”, cảm giác né tránh việc học thường đến rất nhanh, rồi dần dần biến thành mất tự tin. Muốn kéo trẻ trở lại, không nên chỉ siết kỷ luật, mà cần thay đổi cách đồng hành để con thấy học tập là việc mình làm được, chứ không phải nơi chỉ toàn áp lực.
Vì sao trẻ dễ chán học và cần được kéo lại từ gốc

Một đứa trẻ không ham học hiếm khi “lười” theo nghĩa đơn giản. Thường phía sau là ba lớp nguyên nhân chồng lên nhau: con không hiểu bài, con sợ bị chê, hoặc con không thấy việc học liên quan gì đến đời sống của mình. Khi bài vở vượt quá năng lực hiện tại, não trẻ tự động ưu tiên né tránh để giảm cảm giác căng thẳng. Lúc đó, càng bị thúc ép, trẻ càng dễ mất hứng và học đối phó.
Cơ chế tâm lý này khá rõ. Trẻ nhỏ phản ứng rất mạnh với cảm giác thất bại lặp lại, vì mỗi lần làm sai đều củng cố niềm tin rằng mình “kém hơn bạn”. Khi niềm tin đó hình thành, động lực nội tại giảm xuống, còn động lực bên ngoài như điểm số hay lời nhắc nhở chỉ có tác dụng ngắn hạn. Muốn trẻ học lại bằng sự chủ động, cha mẹ phải xử lý đồng thời hai việc: làm cho việc học dễ tiếp cận hơn và làm cho trẻ bớt sợ sai hơn.
Hãy bắt đầu từ việc quan sát xem con chán ở giai đoạn nào. Có trẻ chán ngay khi mở sách vì không biết bắt đầu từ đâu. Có trẻ chỉ mất động lực ở một môn cụ thể như Toán hoặc Tiếng Anh. Có trẻ học ổn ở nhà nhưng lúng túng khi bị hỏi bất ngờ trên lớp. Khi nhìn đúng gốc rễ, phụ huynh mới chọn được cách can thiệp phù hợp thay vì chỉ nhắc nhở chung chung. Đó cũng là nền để các bước phía sau phát huy tác dụng.
Cha mẹ làm gương cho con
Trẻ học rất nhanh từ những gì nhìn thấy hằng ngày. Nếu người lớn thường xuyên đọc sách, ghi chép, giữ lời hứa và hoàn thành việc dang dở, con sẽ hiểu rằng học tập không phải nhiệm vụ riêng của trẻ mà là một phần của nếp sống. Ngược lại, nếu cha mẹ chỉ nói về thành tích nhưng bản thân lại ít kiên trì với một kế hoạch nào đó, trẻ sẽ khó tin rằng việc học có giá trị thật.
Một tín hiệu quan trọng hơn lời dạy là thái độ của người lớn trước khó khăn. Khi cha mẹ gặp lỗi nhưng vẫn bình tĩnh sửa lại, trẻ sẽ học được rằng sai không đồng nghĩa với thất bại. Chính môi trường cảm xúc này làm nền cho sự ham học, vì trẻ chỉ dám thử khi không sợ bị đánh giá ngay lập tức.
Đồng hành với bài tập và trò chuyện để trẻ thấy mình được hiểu

Hỗ trợ con làm bài tập về nhà không có nghĩa là ngồi làm hộ, cũng không phải đứng canh từng phút. Vai trò đúng của cha mẹ là “giàn đỡ” để con đi qua đoạn khó nhất rồi tự bước tiếp. Khi trẻ bế tắc ở một bước, người lớn nên gợi mở bằng câu hỏi ngắn, ví dụ “Con đang vướng ở chỗ nào?” hoặc “Bài này yêu cầu điều gì trước tiên?”. Cách này giúp con học cách tách vấn đề ra từng phần thay vì hoảng lên trước cả bài tập.
Nếu cha mẹ làm quá nhiều, trẻ sẽ quen với việc chờ đợi trợ giúp và ít tự chịu trách nhiệm. Nếu cha mẹ để mặc hoàn toàn, trẻ dễ nản vì không có điểm tựa. Mức hỗ trợ hợp lý nằm ở chỗ giảm tải nhận thức ban đầu, sau đó rút dần khi con đã hiểu cách làm. Với bài đọc, có thể cùng con gạch ý chính ở đoạn đầu. Với bài toán, có thể nhắc con xác định dữ kiện và câu hỏi trước khi tính. Sự hỗ trợ này giống như dạy con cách học, chứ không chỉ giúp con hoàn thành nhiệm vụ trước mắt.
Trò chuyện với con cũng quan trọng không kém bài tập. Nhiều phụ huynh chỉ hỏi “Hôm nay được mấy điểm?” rồi vô tình biến chuyện học thành cuộc kiểm tra thành tích. Trẻ sẽ trả lời ngắn, né sâu vào cảm xúc thật và ngại nói về khó khăn. Thay vì vậy, hãy hỏi những câu chạm vào trải nghiệm học tập: “Hôm nay môn nào khiến con thấy dễ hơn?”, “Có chỗ nào con thấy khó nhất?”, hoặc “Điều gì làm con thấy tự tin hơn một chút?”. Khi trẻ được nói về quá trình, cha mẹ mới thấy con đang mắc ở kiến thức, kỹ năng hay tâm lý.
Hỏi về điểm số ít hơn, hỏi về trải nghiệm nhiều hơn
Điểm số chỉ cho thấy kết quả cuối cùng, trong khi thói quen học tập lại hình thành từ những gì xảy ra trên đường đi. Một đứa trẻ có thể điểm chưa cao nhưng đang tiến bộ ở cách ghi nhớ, cách đọc đề hoặc cách trình bày. Nếu cha mẹ chỉ nhìn điểm, mọi nỗ lực nhỏ sẽ bị bỏ qua và trẻ dễ nghĩ rằng cố gắng cũng không ai nhận ra. Còn khi người lớn hỏi về trải nghiệm, trẻ bắt đầu nhìn chính mình như một người đang học cách tiến bộ, không phải người bị chấm điểm.
Trong các bài phân tích của Best Knowledge về thói quen học tập ở lứa tuổi tiểu học và THCS, điểm nghẽn lớn nhất thường không nằm ở trí thông minh mà ở việc lịch học quá mơ hồ, khiến trẻ không biết hôm nay cần hoàn thành điều gì. Vì vậy, mỗi cuộc trò chuyện nên kết thúc bằng một việc cụ thể, rất nhỏ, để con có cảm giác kiểm soát được. Chỉ cần một mục tiêu rõ như “ôn lại 5 từ vựng” hay “làm xong 2 bài toán đầu” cũng đủ tạo đà tốt hơn rất nhiều so với yêu cầu chung chung kiểu “học cho chăm”.
Lập kế hoạch để trẻ biết hôm nay phải làm gì

Lập kế hoạch học tập rõ ràng giúp trẻ bớt cảm giác bị bài vở nuốt chửng. Khi mọi thứ được chia thành phần nhỏ, não trẻ dễ xử lý hơn vì không phải giữ quá nhiều thứ cùng lúc. Một lịch học tốt không cần dày đặc, nhưng phải trả lời được ba câu hỏi: hôm nay học gì, học trong bao lâu, và sau đó chuyển sang việc gì. Với trẻ nhỏ, sự rõ ràng này quan trọng hơn nhiều so với một thời khóa biểu đẹp nhưng khó theo.
Kế hoạch nên xuất phát từ nhịp sinh hoạt thật của gia đình, không phải từ một khung lý tưởng trên giấy. Có trẻ tập trung tốt nhất ngay sau khi ăn tối. Có trẻ lại học hiệu quả hơn sau một khoảng nghỉ ngắn khi vừa về nhà. Khi phụ huynh thử sắp xếp theo nhịp thật của con, trẻ dễ duy trì hơn vì lịch học không đối đầu với mức năng lượng tự nhiên của cơ thể. Nếu cố ép một khung giờ quá mệt hoặc quá sát giờ đi ngủ, kế hoạch dù hay đến đâu cũng khó bền.
Cùng lúc đó, hãy để con tự tham gia xây lịch. Trẻ có thể chưa biết tự tổ chức hoàn toàn, nhưng có thể chọn môn ưu tiên, chọn thứ tự làm bài hoặc chọn khung giờ nghỉ. Chính cảm giác có quyền lựa chọn sẽ làm động lực tăng lên. Việc này rất hợp lý về mặt tâm lý vì con không còn thấy mình bị áp đặt. Khi trẻ được tham gia vào quyết định, con có xu hướng bảo vệ kế hoạch của chính mình tốt hơn.
Cho con tự chọn phần mình thích
Không phải môn học nào cũng khơi dậy hứng thú như nhau, và đó là điều bình thường. Có trẻ thích đọc, có trẻ thích toán, có trẻ lại dễ hứng thú với khoa học, mỹ thuật hoặc tiếng Anh. Nếu cha mẹ tận dụng được điểm mạnh đó, trẻ sẽ có “vùng an toàn” để lấy lại niềm tin. Từ một môn con thích, người lớn có thể kéo sự tự tin sang những môn khó hơn, vì cảm giác thành công ban đầu là nhiên liệu rất quan trọng.
Khi trẻ được chọn phần mình thích, đừng xem đó là nuông chiều. Trên thực tế, đây là cách giảm ma sát trong học tập. Một số trẻ học tốt hơn khi bắt đầu bằng môn yêu thích rồi mới sang môn khó. Một số trẻ lại cần xử lý môn khó trước khi còn đủ tỉnh táo. Điều quan trọng là thử và quan sát, chứ không ép tất cả phải theo một mẫu chung.
Tạo môi trường học phù hợp với nhịp tiếp nhận của trẻ

Tạo góc học tập lý tưởng không cần quá cầu kỳ, nhưng phải đủ “ít gây phân tán”. Bàn học nên gọn, ánh sáng đủ, ghế ngồi phù hợp chiều cao, và các vật dễ gây xao nhãng nên để xa tầm mắt. Trẻ con rất nhạy với môi trường. Chỉ một tiếng tivi, điện thoại rung hay đồ chơi nằm trên bàn cũng có thể kéo sự chú ý đi mất. Môi trường càng nhiều tín hiệu cạnh tranh, não càng phải tiêu hao năng lượng để chọn cái nên nhìn, và kết quả học thường giảm đi.
Một góc học tập tốt không chỉ là nơi đặt sách vở mà còn là tín hiệu cho não hiểu rằng “đến giờ tập trung”. Vì vậy, cha mẹ nên cố định một không gian học càng đều càng tốt. Khi không gian lặp lại, thói quen được kích hoạt nhanh hơn. Trẻ không phải mất thời gian chuẩn bị lại tinh thần mỗi lần ngồi xuống. Với gia đình có diện tích nhỏ, chỉ cần một góc bàn riêng, một hộp đựng đồ dùng gọn và ánh sáng rõ là đủ tạo khác biệt.
Tôn trọng cách học riêng của con cũng là một phần của môi trường. Có trẻ tiếp thu tốt khi nghe giải thích bằng lời. Có trẻ nhớ nhanh hơn khi được nhìn sơ đồ, gạch màu hoặc viết lại. Có trẻ cần vận động nhẹ rồi mới ngồi lâu được. Điều cần tránh là gán nhãn cứng cho trẻ, vì không có đứa trẻ nào chỉ học theo một kiểu duy nhất. Cha mẹ nên quan sát kênh nào giúp con dễ hiểu hơn, rồi kết hợp nhiều cách để con không bị mắc kẹt vào một phương pháp duy nhất.
Nhờ thầy cô hỗ trợ khi cần
Khi cha mẹ thấy con vướng một môn quá lâu, đừng ngần ngại trao đổi với giáo viên. Thầy cô là người nhìn thấy con trong môi trường lớp học, nên có thể cho biết con đang chậm ở phần kiến thức nào, hay đang khó ở kỹ năng nào như đọc đề, trình bày hoặc làm bài theo thời gian. Sự phối hợp này giúp tránh việc cha mẹ sửa sai theo cảm tính.
Quan trọng hơn, giáo viên có thể gợi ý cách hỗ trợ phù hợp với bài giảng trên lớp. Một số trẻ không cần học thêm nhiều, mà chỉ cần một bản tóm tắt ngắn hoặc một cách giải thích khác. Khi hỗ trợ đúng trọng tâm, trẻ không bị quá tải mà vẫn theo kịp lớp tốt hơn.
Khen đúng cách, nghỉ đúng lúc và để trẻ học bằng sự tự tin

Động viên và cho con nghỉ giải lao hợp lý là một phần bắt buộc của học tập bền vững. Trẻ không thể tập trung liên tục trong thời gian dài như người lớn, nhất là khi bài học đòi hỏi suy nghĩ sâu. Sau một khoảng làm việc hiệu quả, não cần quãng ngắt để giảm mệt mỏi chú ý. Nếu không có nghỉ phù hợp, trẻ dễ học trong trạng thái đuối sức, rồi phản ứng thành lơ đãng hoặc cáu gắt. Một quãng nghỉ ngắn, vận động nhẹ, uống nước hoặc nhìn xa vài phút thường hiệu quả hơn việc ngồi lì trước bàn.
Khen ngợi đúng cách cũng tạo khác biệt lớn. Hãy khen vào nỗ lực, chiến lược và sự tiến bộ cụ thể, thay vì khen chung chung cho có. Ví dụ, thay vì nói “Con giỏi quá” sau một bài làm đúng, phụ huynh có thể nói “Con đã tự sửa lại chỗ sai rất kỹ” hoặc “Con kiên nhẫn làm đến cùng”. Lời khen kiểu này dạy trẻ hiểu rằng kết quả đến từ quá trình, không phải từ may mắn. Khi trẻ nhận ra mình có thể cải thiện bằng cách thay đổi cách làm, động lực học sẽ bền hơn.
Ngược lại, dùng quà để mua chuộc thường tạo ra hiệu ứng ngắn hạn nhưng yếu về lâu dài. Trẻ có thể chỉ học để đổi lấy phần thưởng, không còn thấy việc học tự thân có ý nghĩa. Phần thưởng vật chất không phải lúc nào cũng xấu, nhưng nếu xuất hiện quá thường xuyên, nó dễ thay thế động lực nội tại. Cách tốt hơn là dùng phần thưởng như sự ghi nhận nhỏ sau một chặng cố gắng rõ ràng, không phải điều kiện mặc cả mỗi ngày.
Khi nào cần điều chỉnh kỳ vọng
Không phải đứa trẻ nào cũng bắt kịp bạn bè theo cùng một tốc độ. Có trẻ cần thêm thời gian vì nền tảng kiến thức hổng, có trẻ đang gặp áp lực tâm lý, có trẻ đơn giản là hợp với nhịp học chậm mà chắc. Nếu cha mẹ đặt kỳ vọng quá cao trong một thời gian ngắn, trẻ dễ rơi vào trạng thái chống đối hoặc tự ti. Điều cần làm là theo dõi tiến bộ nhỏ, đều và thật. Một bước tiến nhỏ nhưng ổn định vẫn tốt hơn việc ép con bứt tốc rồi kiệt sức.
Khi phụ huynh nhìn việc học như một quá trình dài, cách khen, cách nhắc và cách nghỉ đều trở nên cân bằng hơn. Trẻ cũng sẽ cảm nhận được rằng mình được dẫn dắt chứ không bị kiểm soát. Đó là nền tảng để con dần ham học hơn, tự tin hơn và có cơ hội bắt kịp bạn bè một cách bền vững.
Câu hỏi thường gặp
Trẻ lười học có phải do thiếu thông minh không?
Không hẳn. Phần lớn trường hợp là do trẻ chưa hiểu bài, sợ bị chê hoặc chưa có thói quen học phù hợp. Khi gốc rễ là cảm xúc và phương pháp, thay đổi cách đồng hành thường hiệu quả hơn việc quy kết năng lực.
Có nên ngồi làm bài cùng con mỗi ngày không?
Có, nếu mục tiêu là hỗ trợ và hướng dẫn. Nhưng cha mẹ nên giúp con hiểu cách làm rồi giảm dần hỗ trợ, tránh làm hộ quá nhiều. Nếu phụ thuộc lâu, trẻ khó hình thành sự tự chủ.
Làm sao để con bớt sợ môn học yếu nhất?
Hãy bắt đầu từ phần con làm được, chia nhỏ bài khó và ghi nhận tiến bộ rất nhỏ. Khi trẻ có trải nghiệm thành công sớm, nỗi sợ giảm xuống và con dễ quay lại với môn đó hơn.
Bao lâu thì nên cho trẻ nghỉ khi học?
Không có con số cứng cho mọi trẻ, nhưng nên quan sát mức tập trung thực tế. Khi con bắt đầu ngồi lâu mà không còn tiếp nhận tốt, một quãng nghỉ ngắn sẽ có ích hơn việc cố ép học tiếp.
Có nên thưởng quà để con học chăm hơn không?
Có thể dùng như ghi nhận thỉnh thoảng, nhưng không nên biến thành cách mặc cả thường xuyên. Nếu quà thay thế hoàn toàn sự công nhận về nỗ lực, trẻ dễ học vì phần thưởng hơn là vì tự thân việc học.
Khám phá
3 cách giúp trẻ thích nghi môi trường mới nhanh hơn
Áp lực học tập ở học sinh: Dấu hiệu và cách hỗ trợ kịp thời
Cách giúp học sinh thích nghi với môi trường học mới
Bài viết liên quan

Xây dựng thói quen học tập tốt cho trẻ theo định nghĩa
Sử dụng cân sức khỏe điện tử để theo dõi sự phát triển của trẻ
25 bài hát tiếng Anh cho trẻ giúp học vui và nhớ lâu
Tổng hợp 25 bài hát tiếng Anh hay nhất cho trẻ mầm non, chia theo chủ đề giúp bé học từ vựng, ngữ điệu tự nhiên qua âm nhạc vui nhộn.

14 Cách Dạy Con Tự Lập Từ Nhỏ Để Hình Thành Thói Quen Tốt
Khám phá 14 phương pháp hiệu quả để nuôi dạy con tự lập từ 0-6 tuổi, giúp trẻ hình thành thói quen tốt, tự tin và chủ động trong cuộc sống qua từng giai đoạn phát triển.

3 cách giúp trẻ thích nghi môi trường mới nhanh hơn
Hướng dẫn 3 cách giúp trẻ thích nghi môi trường mới nhanh hơn, giảm lo lắng, tăng cảm giác an toàn và hòa nhập tốt hơn khi đổi lớp, đổi trường hoặc chuyển nhà.

Có nên cho con đi trẻ sớm? Độ tuổi phù hợp và lưu ý
Phân tích có nên cho con đi trẻ sớm, độ tuổi đi trẻ phù hợp, dấu hiệu con sẵn sàng và những lưu ý để trẻ thích nghi an toàn hơn.

Tại sao cha mẹ nên dạy con tự lập từ sớm và những lưu ý
Dạy con tự lập từ sớm giúp trẻ phát triển sự tự tin và kỹ năng sống quan trọng. Khám phá lộ trình dạy trẻ tự lập khoa học và các lưu ý cho cha mẹ.

Hướng dẫn cha mẹ dạy con học tiếng Anh từ tuổi nhỏ: Phương pháp vừa vui vừa hiệu quả
Phương pháp dạy tiếng Anh cho trẻ nhỏ: tạo môi trường tự nhiên, trò chơi, TPR, giao tiếp tự nhiên, tài liệu phù hợp và duy trì động lực học tập

